Sương Mù

Tôi thức dậy trong tiếng gà ban sáng

Khắp ngoài trời sương trắng phủ mênh mông

Tôi dắt xe đi trắng toát con đường

Màn sương sớm đưa gió về heo lạnh

 

 

 

Những lối đi quen chưa bóng người qua lại

Một mình tôi xuyên sương giá lên đường

Trông cảnh quê hương bốn bề thổi lại

Cái lạnh cuối mùa thấm thịt thấm xương

Đường sá quanh co cây lặng bên đường

Tôi đã đến Sông Đào nước chảy

Thấp thoáng trong sương mấy người đi chợ

Người quê tôi cũng đến để mua hàng

Không nhận ra nhau trong dáng trời hư ảo

Sao giờ đây như ấm lại trong tôi

Cũng đoạn đường đây những phiên chợ tết

Bao tháng ngày in dấu tuổi thơ tôi

Sương mù dăng dăng kín lối tôi đi

Lòng tôi thấy bồi hồi như thuở trước

Cái lạnh lên đường cảm bao vất vả

Lại thương người xuôi ngược giữa muôn nơi

Lặng ngắm dòng sông phiên chợ quê nhà

Dâng bao nỗi quê hương xứ sở

Màn sương rơi như bức tranh thủy mặc

Cảm tác non sông cái đẹp diệu thường

Sương mù rơi theo từng bước tôi đi

Tôi nghe thấy tiếng Chuông Chùa vọng lại

Rũ sạch ưu tư trầm mặc trong lòng

Tôi khởi dậy từ tâm niệm Phật

Đã thấy mặt trời phía xa lấp ló

Như ánh Từ rạng rỡ chiếu nhơn sanh.

                                                                                                                                                         Nguyễn Văn Tuấn

Nông Cống, rạng sáng ngày 05 tháng 01 năm 2014

 

 

Nguồn: phatgiaothanhhoa.com
Xem thêm chủ đề:bao chi

Hỗ trợ trực tuyến

hacheco ho tro truc tuyen
  • 0982.910.914
Tính giờ phạm trẻ nhỏ
Cách tinhd trùng tang

FACEBOOK